Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 1
Tháng 11 : 262
Năm 2019 : 5.291
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Những bài thơ hay về ngày 20/11 dành tặng thầy cô

(GDVN) - Nhân dịp kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam, Báo điện tử Giáo dục Việt Nam gửi tới độc giả tuyển tập những bài thơ hay viết về thầy, cô về mái trường thân yêu...

1. Kính tặng các thầy cô
 
Mừng ngày nhà giáo Việt Nam
Đường quê, ngõ phố ngập tràn sắc hoa
       Trò vui ríu rít hát ca
Nét mặt tươi rói, ôm hoa tặng thầy
       Thầy vui cảm súc tràn đầy
Nhận hoa mà để lòng thầy nở hoa
       Tình thầy nhân ái bao la
Yêu trò dậy dỗ như cha mẹ hiền
       Mong trò học giỏi mãi lên
Là người có trí làm nên cơ đồ
       Thầy luôn mong mãi ở trò
Học tài tu đức, suốt cho cuộc đời
       Chúng em luôn nhớ mãi lời
Thầy cô dậy dỗ suốt đời không quên
       Thầy cô khơi trí tuệ lên
Thổi vào hồn trẻ, dệt nên thành người
 
       Thầy cô nghề rất tuyệt vời
Thanh cao, xã hội mọi người tôn vinh
       Tiên học lễ, hậu học văn
Tôn sư trọng đạo, ngàn năm lưu truyền
       Nước nhà có tiến mãi lên
Là nhờ có học, mới nên nước giầu
       Hiền tài, nguyên khí dẫn đầu
Quốc gia vẫn mãi thiếu cầu, cần cung
       Thầy cô là chốt khơi thông
Tổ quốc, xã hội vẫn mong vẫn chờ
       Văn minh khai phá từng giờ
Thầy cô trách nhiệm cầm cờ tiên phong
       Mong rằng đất nước thành công
Sánh vai cường quốc, với cùng năm châu
       Vinh danh với những công đầu
Là thầy cô đấy, trước sau hết mình
       Ơn thầy đối với học sinh
Là nghĩa cử lớn,thầy giành dạy cho
       Mừng thầy, mừng cả các cô
Chúc cho các bậc kỹ sư tâm hồn
       Yêu nghề tâm huyết nghề hơn
Thành công, hạnh phúc ngập tràn yêu thương
       Yêu trò, yêu quý mái trường
Xứng danh nhà giáo, trò thương kính thầy.
  Phạm Hồng Quý

(Tác giả là một cán bộ quân đội nghỉ hưu, hiện đang sống tại Hà Nội. Ông sáng tác bài thơ này để nhắn gửi lời chúc tốt đẹp nhất tới các thầy cô giáo. Chúc các thầy cô sức khỏe, hạnh phúc, luôn yêu và tâm huyết với nghề).  )

2. Lời ru của thầy

Mỗi nghề có một lời ru
Dở hay thầy cũng chọn ru khúc này
Lời ru của gió màu mây
Con sông của mẹ đường cày của cha

Bắt đầu cái tuổi lên ba
Thầy ru điệp khúc quê nhà cho em
Yêu rồi cũng nhớ yêu thêm
Tình yêu chẳng có bậc thềm cuối đâu!

Thầy không ru đủ nghìn câu
Biết con chữ cũng đứng sau cuộc đời
Tuổi thơ em có một thời
Ước mơ thì rộng như trời, ngàn năm

Như ru ánh lửa trong hồn
Cái hoa trong lá, cái mầm trong cây
Thầy ru hết cả mê say
Mong cho trọn ước mơ đầy của em.

Mẹ ru em ngủ tròn đêm
Thầy ru khi mặt trời lên mỗi ngày
Trong em hạt chữ xếp dày
Đừng quên mẹ vẫn lo gầy hạt cơm

Từ trong vòm mát ngôi trường
Xin lời ru được dẫn đường em đi
(Con đường thầy ngỡ đôi khi
Tuổi thơ lăn một vòng bi tới rồi!)

Hẳn là thầy cũng già thôi
Hóa thân vào mỗi cuộc đời các em
Thì dù phấn trắng bảng đen
Hành trang ấy đủ thầy đem theo mình

3. Khi thầy về nghỉ hưu

Cây phượng già treo mùa hạ trên cao
Nơi bục giảng giọng thầy sao chợt thấp:
"Các con ráng… năm nay hè cuối cấp…"
Chút nghẹn ngào… bụi phấn vỡ lao xao.

Ngày hôm qua hay tự tháng năm nào
Con nao nức bước vào trường trung học
Thương cây lúa hóa thân từ hạt thóc
Thầy ươm mùa vàng, đất vọng đồng dao.

Mai thầy về, sân trường cũ nằm đau?
Hay nỗi nhớ lấp vùi theo cát bụi?
Dẫu cay đắng, dẫu trăm nghìn đau tủi
Nhọc nhằn nào thầy gửi lại ngày sau?

Mai thầy về, mùa gọi nắng lên cao
Vai áo bạc như màu trang vở cũ
Con muốn gọi sao lòng đau nghẹn ứ
Đã bao lần con ngỗ nghịch thầy ơi!


Tổng số điểm của bài viết là: 1 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài viết liên quan
Video Clip
Văn bản mới